Những Ngôi Sao


Ta không thể nuôi nhau bằng những ánh sao trời

Anh nói vậy xin em đừng khóc

Những ngọn tóc em đang đổ xuống ngực anh

Như những rễ cây bò buồn trong sỏi đá

Đêm nay là đêm thứ bao nhiêu rồi ta chẳng còn biết nữa

Ta ôm nhau ngồi thở trước sao trời

Những ngôi sao tuyệt vời nhưng anh không tới được

Chẳng bao giờ anh hái được cho em

Anh đã gọi em về, không lỡ để em đi

Em non bấy đau trong từng sợ hãi

Em tựa vào anh anh tựa vào cay đắng

Trái đất tựa vào những tinh tú thẳm xa

Đêm hoang sơ chỉ có đôi ta

Không cơm áo cửa nhà ngồi ôm nhau run rẩy

Ta sẽ bắt đầu điều gì khi bình minh thức dậy

Đi về phía biển khơi hay trở lại rừng?

Trái đất đang ở đâu đêm nay một triệu năm về trước

Hay của triệu năm sau gió bụi mưa vàng

Va ta nữa khổ đau cùng hạnh phúc

Ta là hai kẻ cuối cùng hay hai kẻ đầu tiên?

Đêm nay là đêm thứ bao nhiêu rồi ta chẳng còn biết nữa

Ta như hai đứa trẻ non mềm vừa mới sinh ra

Với hơi thở của người vừa ốm dậy

Ta ôm nhau ngước mắt gọi sao trời. 

***

(Nguyen Quang Thieu)



Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s